Vẫn chứng nào tật nấy, P trêu ghẹo: "Đúng là gái có chồng, đôi má đỏ hồng”. Rồi P cười hố hố. Tôi đáp lại: "Cảm ơn chú đã quan tâm, đáp lại thịnh tình, chị có quà cho chú đây".

Chào các bạn, tôi là tác giả của bài viết: "Đứng tim với món quà đêm tân hôn của em trai chồng". Cảm ơn mọi người rất nhiều khi chỉ cho tôi một số tuyệt chiêu để dạy dỗ cậu em chồng "khó ưa" của mình. Tôi đã áp dụng một số điều mọi người tư vấn và có kết quả. Hôm nay tôi kể ra đây để mọi người biết và chia sẻ.

Thật lòng tôi không thể nào tìm được lí do để ra ở riêng khi mà bố mẹ chồng đối xử với tôi tốt như vậy. Là con dâu, tôi phải cố gắng làm tròn bổn phận của mình. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, tôi không thể ngày nào cũng lang thang đâu đó để đợi anh về cùng. Sau khi đọc được các dòng chia sẻ và bình tĩnh suy nghĩ lại. Tôi thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn, có lẽ tại tôi hoảng sợ và mất kiểm soát nên mới để chú em chồng được đằng chân lân đằng đầu. Tôi phải cho cậu ta thấy tôi bây giờ là chị của cậu ta.

Ngay chiều thứ 3, khi đi siêu thị, tôi chủ động mua mấy cái "underwear" dành cho các bé cấp 2. Chiều đó như thường lệ, P về nhà tắm rửa thay quần áo. Vẫn chứng nào tật nấy, P trêu ghẹo: "Đúng là gái có chồng, đôi má đỏ hồng”. Rồi P cười hố hố. Tôi đáp lại: "Cảm ơn chú đã quan tâm, đáp lại thịnh tình, chị có quà cho chú đây".
P vui mừng ra mặt, không chút ngại ngần, P mở ngay gói quà. Mấy chiếc underwear in hình vịt Donald màu vàng nổi bật. Tôi nhận thấy sự bối rối trên gương mặt P, chớp ngay thời cơ tôi chẹp miệng: "Chị thấy mấy cái này hợp với tính cách chú. Lâu nay chắc mẹ bận bịu nên không để ý chú cũng đã đến tuổi biết mắc cỡ. Chú nên mặc nó chứ đừng thả rông như mấy hôm trước thì kì cục lắm". Tôi thấy P đứng im như trời trồng. Sau rồi chắc tỉnh táo lại, P gân cổ cãi: “Bé tẹo thế này em mặc sao nổi. Chị có mua nhầm cỡ không?”. Tôi trả lời: "Không nhầm đâu!", sau đó đi thẳng vào phòng.

Nhưng cái trò bỡn cợt tôi, em chồng vẫn chưa chấm dứt. Tối thứ 5 là buổi cơm họp mặt gia đình. Rút kinh nghiệm, tôi không ngồi đối diện P trong bữa ăn. Nhưng vì lúc ấy tôi đến bàn ăn sau cùng. P đã nhanh chóng chọn vị trí ngồi cho cả nhà. Tôi mặc chiếc váy mẹ chồng mới tặng. Chiếc váy khá đẹp nhưng cổ hơi rộng. Nhìn ánh mắt ranh mãnh của P ở phía đối diện, tôi thấy hơi nhột nhạt. Nhưng tôi quyết không để yên, đợi lúc P đưa thức ăn tới gần miệng, tôi đá mạnh vào chân P ở dưới bàn. Bất ngờ, P giật mình đánh rơi cả miếng thịt sốt cà chua xuống chiếc áo sơ mi.

Trong khi P lo lấy khăn giấy để lau, tôi lên tiếng: "Chú cứ ăn từ từ, vẫn còn nhiều mà, có ai tranh giành của chú đâu". Chồng tôi góp vào: "Thảo nào không cô nào dám ưng, ăn cũng không xong". Mẹ chồng tôi vốn là người vui vẻ, bà tiếp tục: "Đói thì cũng phải ăn uống cho lịch sự chứ con". Cả nhà cùng châm chích, trêu chọc, tôi thấy mặt P ửng đỏ dần, chắc đang rất giận. P hậm hực nhìn t
Thấy tôi không còn mất bình tĩnh như trước, P cũng bớt trêu đùa quá trớn. Nhưng cái tật đứng phía sau nhìn chằm chằm tôi làm việc nhà vẫn còn. Tôi quyết tâm phải cho cậu ta một bài học. Cũng chính chiều thứ 6, P ra khỏi phòng rồi rón rén đến đằng sau tôi, lần này có kinh nghiệm, thấy có hơi nóng sau lưng, tôi giả vờ xoay người thúc mạnh khuỷu tay vào bụng P. P kêu oái rồi lùi ra xa. Tôi vội quay lại, hỏi P có sao không? P không nói gì, chỉ xua xua tay. Đến khi đỡ đau, P mới bảo: “Giờ chị đẹp cả tính rồi đó”.

Tôi biết P không có ác ý với tôi nhưng do quen được nuông chiều và bản tính cà chớn, hay đùa giỡn không biết điểm dừng. Nghe giọng điệu và cử chỉ của P, tôi biết, cuộc chiến với em trai chồng của tôi chắc vẫn còn vất vả một thời gian nữa. Nhưng tôi sẽ cứng rắn đến cùng, hy vọng P sẽ nhận ra tôi không phải là kẻ dễ bắt nạt và sẽ để yên cho tôi. Một lần nữa cảm ơn mọi người đã động viên và tư vấn!

Theo : afamily.vn

Các chủ đề cùng chuyên mục: